Hiển thị các bài đăng có nhãn Thơ. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Thơ. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Tư, 21 tháng 12, 2011

Có một hạnh phúc mang tên bình yên

Hạnh phúc mang tên bình yên
Khung cửa sổ trong veo màu nắng
Tiếng nhạc ngân nga, con đường vắng vẻ
Mùa đông.

Những ngày mưa, những ngày bão giông
Tạm xuôi về kí ức
Con đường nhỏ đi về phía trước
Mỉm cười.

Màu lá tươi trong vạt nắng trưa
Trời xanh như thể mùa đông chưa tới
Những giản dị hàng ngày bỗng nhiên tròn vẹn
Tay trong tay.

Thức giấc một sớm mai
Tặng cho mình một niềm vui ngày mới
Nụ cười đính trên món quà nho nhỏ
Ngày yêu thương.

Thứ Tư, 14 tháng 12, 2011

Bỗng

Bỗng một ngày anh không nói yêu em

Trời vẫn nắng và màu xanh biêng biếc

Gió vẫn như chẳng bao giờ mỏi mệt

Rộn ràng băng qua những phố đông người



Nốt nhạc thong dong một quãng chơi vơi

Cây đàn buông tiếng thảnh thơi như thế

Tách cafe nâu vẫn thì thầm lời kể

"Ngày xưa, ở đó có hai người..."

Bình thường

Em ko phải là vĩ nhân
Em yêu anh, cũng bt như bao tình yêu khác
Ko dính dáng đến tình yêu tổ quốc
Ko bao la hay sâu thẳm như thơ
Ko đẹp như mơ
Ko dữ dội hay bất ngờ gì cả
Em yêu anh, như tình yêu vẫn thế
Đã có ai định nghĩa được đâu

Ko biết vì sao tình yêu bắt đầu
1 cái nhìn, 1 giọng nói, hay 1 điều gì khác...
Em yêu anh, ko cần che giấu
Ko cầu kì lãng mạn
Ko đỏng đảnh dỗi hờn
Ko bày trò ghen tuông
Ko cần gì hơn nữa
Em là em , và em yêu anh

Anh và em là những kẻ bình thường
Ko vĩ đại, cũng ko ai hoàn hảo
Em yêu anh như anh vẫn thế
Vì bên anh, em sống tốt hơn nhiều

Thoảng

Tôi có một chút buồn
Thỉnh thoảng chạnh lòng lại nghĩ về điều đó

Gió vẫn nhẹ , trời mỏng manh màu khói
Nước vẫn xanh và lá vẫn vàng
Hôm qua mùa thu sang
Giống như mùa thu trước
Trong veo màu nắng
Dịu dàng như tiếng hát đêm

Hay là em đi đi
Bỏ tôi hồn lạnh giá 
Bỏ tôi hồn xa lạ
Khúc nhạc buồn ngân nga...

Có những điều đã qua
Có những điều đa mất
Mặt trời buồn lặn khuất
Mặt trăng buồn xa xôi
Một mảnh hồn dơn côi
Mải miết tìm một nửa
Có đêm thấy mình không còn nữa
Hay là em đi rồi ?

Còn lại tôi một chút buồn
Để thỉnh thoảng chạnh lòng lại nghĩ...

Tìm

Em đã tìm anh rất lâu...rất lâu...
Những con ngõ hun hút đầy bóng tối
Những đại lộ. Những con đường lầy lội
Anh ở đâu? Anh yêu dấu của em?

Em đã đi rất nhiều...rất nhiều...
Những ngày nắng rang người trên phố
Những ngày mưa. Những ngày đầy gió
Lá vàng rơi chẳng dắt lói đi tìm.

Anh ở đâu? Anh yêu dấu của em
Có phải bước chân vô tình nào đó
Lướt qua em - một người xa lạ
Đường một chièu có quay lại được đâu

Anh ở đâu? Anh yêu dấu của em
Có phải ánh mắt vô tình nào đó
Bắt gặp nhau chơi vơi ngoài cửa sổ
Rồi quay đi. 
Khung cửa ngẩn ngơ

Chỉ có em vẫn mải miết đi tìm
Nỗi đau bình thường ngày đêm quặn thắt
Nỗi nhớ bình thường còn cào không dứt
Anh ở đâu?
Anh yêu dấu của em...

Thử bút

Tôi là ai? Là người yêu em nhất
Là người ru cho em nước mắt
Là người trao em trái tim rất thật
Là người em hờ hững chẳng thân quen...
Tôi ngủ sâu trong mắt em hiền
Và lặng lẽ bước chân em buồn bã
Tôi và em là những người xa lạ
Tôi là ai? Là người yêu em

Cứ coi như thế đi

Coi như là tôi chưa yêu anh
Chẳng ai giận hờn và chẳng ai oán trách
Cơn mưa chiều ướt lạnh
Ráo hoảnh trời đêm.

Coi như là tôi chưa yêu anh
Tôi quay về những lo toan thường nhật
Những buồn vui vụn vặt
Có gì đâu. Ngày lại qua ngày...

Thế thì buồn làm gì
Anh đi qua. Hạnh phúc bên cô bé ấy
Mỉm cười nhìn tôi không chút gợn
Căn phòng trống.
Mưa hắt.
Rộng thênh...

Buồn để làm gì đâu
Dù sao tôi cũng biết là như thế
Ngọn đèn chập chờn đầu ngõ
Coi như là tôi chưa yêu anh.

Thanh thản

Thỉnh thoảng đi cùng người yêu
Tôi vẫn xao lòng vì một cái nhìn sau gáy
Ánh mắt xa xôi không còn bỏng cháy
Tôi biết
Là của em

Tôi đã đến và nghĩ mình yêu em 
Rồi nhận ra: nhiều điêu không như tôi nghĩ
Tôi đã bỏ đi như một thằng ích kỉ
Tôi biết
Chắc em buồn

Vẫn biết thế nên tôi là kẻ ác
Gieo cho em nhiều hi vọng mong manh
Tặng cho em nhiều lời hứa không thành 
Rồi thản nhiên yêu người con gái khác


Tôi sẽ bằng lòng nếu em oán trách
Nhưng để làm gì với một kẻ như tôi
Em hãy cất đi, cất hết , thế thôi
Đừng day dứt, hận thù hay hờn dỗi
Tôi tin em, qua những ngày nông nổi
Đã biết rằng : em không phải của tôi

Thỉnh thoảng một ánh mắt xa xôi
Của em
Tôi biết...

***

Hạnh phúc có bao giờ trọn vẹn đâu anh
Tình yêu đẹp là tình yêu tan vỡ
Em giữ lại cho mình chút gì để nhớ
Phải không anh, một 17 ngây ngô...

Nếu

Nếu bây giờ em yêu anh thì sao
Yêu một người vẫn đang yêu người khác
Yêu một người bằng trái tim ngơ ngác
Một trái tim chưa sai nhịp lần nào

Nếu bây giờ em yêu anh thì sao
Dù anh đến rồi đi không dấu vết
Dù không ít lần em vô cùng mỏi mết
Lo nghĩ nhiều...mà anh quá vô tâm

Nếu bây giờ em yêu anh thì sao
vẫn biết rằng chẳng bao giờ anh nói
Nhưng thao thức cùng em câu hỏi
Nếu bây giờ 
em yêu anh
thì sao?...

Để gió cuốn đi

Một số posts sắp tới là bộ sưu tập những thơ thẩn văn chương mình viết từ hồi 17 tuổi, vẫn còn lưu lạc trên forum của Ams. Có lẽ sau khi thu thập các em ấy về đây, mình sẽ phải viết cái gì đó tiếp tặng Ams vì đã giữ những thứ này cho mình từng ấy năm.

Sống trên đời cần có một tấm lòng
Để làm gì em biết ko? Để gió cuốn đi
Gió cuốn đi của em
Mà chắc gì đã mang đến cho em một tấm lòng ai khác...

Sống trên đời cần có một trái tim
Để làm gì em biết không? Để mai ngừng đập
Khi ấy đời sẽ tắt
Mà chắc gì cuộc đời kia từng có phút bắt đầu...

Sống trên dời cần có một tình yêu
Để làm gì em biết không? Để rồi tan vỡ
Vết thương để lại thật sâu
Mà chắc gì đã có ngày lành lại...

Sống trên đời cần nhiều lắm em ơi
Có những điều chẳng bao giờ là đủ
Đừng khóc nữa em
Mai tôi về sống với em trong đời...

Được sửa bởi litizirimi : vào lúc 10:54 AM 06-10-2004.

Thứ sáu ngày mười ba

Làm sao mà ko đau
Một tình yêu tan vỡ
Làm sao mà ko nhớ
Một người yêu đã xa?

Chiều nay còn mưa sao em ko lại
Mưa ồn ã cuối hè
Mưa rụng lá sang thu...

Đã thu rồi sao em
Dù ngày mai nắng hè còn đổ lửa
Dù ngày mai bão hè vẫn đến
Đã thu rồi sao em?

Thu rồi sao em
Hạ qua khi nào mà tôi ko biết
Lòng một cõi lá rụng khô hanh
Có lẽ
Thu rồi...

Nhận ra tôi ko em
Sao vội vã quay đi như thế?
Vô tình hay là nước mắt...
Còn nhớ tôi ko em?